
“Thị trường quảng cáo sẽ “phình” ra, nhưng các công ty quảng cáo trong nước sẽ gặp khó khăn nhiều hơn. Các công ty quảng cáo Việt Nam sẽ phải cạnh tranh quyết liệt với các tập đoàn quảng cáo nước ngoài. Dù lường trước được những thách thức và chuẩn bị đối phó ngay từ bây giờ, nhưng chúng ta vẫn sẽ rất khó khăn”.
Bà Hana Đặng, Giám đốc điều hành Công ty Quảng cáo Goldsun, đã nhận định như vậy về thị trường quảng cáo Việt Nam trước thềm gia nhập WTO vào cuối năm 2005, theo dự kiến. 80% thị phần thuộc về các công ty nước ngoài.
Theo các công ty quảng cáo, thị trường quảng cáo Việt Nam bắt đầu sôi động khoảng hơn 10 năm nay, đặc biệt là sau thời điểm Mỹ thực hiện chính sách mở cửa trở lại với Việt Nam (vào năm 1993). Các tập đoàn quảng cáo lớn trên thế giới đã nhanh chóng thâm nhập Việt Nam ngay từ buổi đầu, trong số đó có J.W. Thompson (thuộc tập đoàn WPP gồm 4 công ty “con” là Mindshare, Ogily & Mather Worldwide, J.W. Thompson và Y & R).
Bằng sức mạnh tài chính và uy tín, cho đến nay J.W. Thompson đã chiếm lĩnh hơn 40% thị trường quảng cáo Việt Nam. Xếp sau J.W. Thompson là những “đại gia” như Densu, Sattchi & Sattchi, Mc Cann...
“Miếng bánh lớn của thị trường quảng cáo trong nước đã thuộc về các công ty nước ngoài với 80% (doanh thu), trong số này J.W. Thompson chiếm gần một nửa” - ông Nguyễn Quý Cáp - Chủ tịch Hiệp hội Quảng cáo Tp.HCM, Giám đốc Công ty Quảng cáo Trẻ - cho biết.
Công ty quảng cáo có tầm cỡ nhất Việt Nam hiện nay là Đất Việt, cũng chỉ có doanh thu khoảng từ 10-15 triệu USD/năm, chưa thấm tháp gì so với doanh thu 6 tỉ USD/năm của WPP, xếp thứ 3 thế giới (theo số liệu của Ad age report 2004).
Một điều nhìn thấy trước là khi Việt Nam gia nhập WTO, thị trường sẽ mở cửa đón thêm nhiều công ty quảng cáo nước ngoài. Bà Hana Đặng cho rằng cạnh tranh là tất yếu, nhưng rõ ràng không phải không có những thuận lợi. Đó là, sẽ có thêm nhiều công ty thuộc nhiều ngành nghề khác ở nước ngoài vào Việt Nam, thị trường quảng cáo sẽ “phình” ra, các công ty quảng cáo trong nước sẽ có thêm nhiều cơ hội.
Giám đốc một công ty quảng cáo cho biết chắc chắn sẽ có nhiều sản phẩm mới, tạo thêm “sân chơi” cho các công ty quảng cáo trong nước, nhưng điều đó không có nghĩa là các doanh nghiệp có sản phẩm mới cần mở chiến dịch quảng bá sẽ tìm đến họ. Ví dụ như bia tươi đóng chai Laser đã chọn một công ty quảng cáo nước ngoài là Sattchi & Sattchi. Điều đó chứng tỏ rằng trước các hợp đồng quảng cáo lớn, công ty nước ngoài luôn ở thế thượng phong.
Kết quả khảo sát từ Ad age report 2004 cho thấy, mỗi năm, giá trị thị trường quảng cáo truyền thông (lĩnh vực quảng cáo mạnh nhất) trong nước khoảng 200 triệu USD. Theo tính toán, mỗi năm lĩnh vực này sẽ tăng trưởng từ 30% - 40%, năm 2005 ước đạt chừng 300 triệu USD.
Điều mà các công ty quảng cáo cần là làm sao để “miếng bánh” này lớn hơn, chứ không phải sẽ “giành phần và chia nhỏ” nó như thế nào. Nguyên nhân chính là do chi phí quảng cáo của đại đa số các doanh nghiệp trong nước còn khá hạn chế, một phần vì khả năng tài chính có hạn, một phần vì quy định của Nhà nước khống chế mức chi phí quảng cáo (không quá 10% trong tổng số chi phí hợp lý).
Các tập đoàn quảng cáo trên thế giới sống khỏe là nhờ “thâm canh” tốt từ các chiến dịch quảng cáo của các doanh nghiệp trong nước họ, còn các công ty quảng cáo Việt Nam không thể dựa dẫm vào các thương hiệu Việt bởi những hạn chế trên. “Khi mức đầu tư cho quảng bá thương hiệu của doanh nghiệp Việt Nam còn thấp thì cơ hội làm ăn của các công ty quảng cáo trong nước càng ít đi” - bà Hana Đặng nói.
Trong khi đó, nhiều thương hiệu nước ngoài như Tiger, Unilever, Heineken, Samsung, Sony... đã chi hàng chục triệu USD cho những đợt quảng cáo rầm rộ của họ. Tuy nhiên, các công ty quảng cáo Việt Nam vẫn đứng ngoài những hợp đồng này bởi trong nhiều trường hợp không thể đáp ứng được các yêu cầu về ý tưởng, kỹ thuật... của đối tác.
Như mẫu quảng cáo “The Quest” chẳng hạn, hãng bia Tiger đã bỏ ra 1 triệu USD để thực hiện thước phim dài chỉ 2 phút này. Với giá trị lớn như vậy, họ đã chọn một công ty quảng cáo nước ngoài đủ tầm.
Theo Người Lao động