
Càng gần tới thời điểm gia nhập WTO, vấn đề liên kết càng được nhiều doanh nghiệp trong nước đặt ra. Nổi rõ trong thời gian gần đây là sự kêu gọi liên kết giữa các doanh nghiệp bán lẻ Việt Nam. Không ít ý kiến cảnh báo rằng phải liên kết hay là “chết”; rằng phải liên kết, nếu không sẽ bị đè bẹp bởi các tập đoàn đa quốc gia...
Việc liên kết ược hiểu là các doanh nghiệp trong nước - với tư thế là người yếu hơn - cùng đứng về một phía, liên kết với nhau để hình thành một lực lượng đối trọng với tập đoàn phân phối nước ngoài.
Nhưng cũng có ý kiến khác cho rằng nên nhìn nhận vấn đề một cách rộng mở hơn trong bối cảnh hội nhập kinh tế toàn cầu. Trong quá trình toàn cầu hóa, sự liên kết gần như là một quy luật tất yếu nhằm tập hợp sức mạnh, nâng cao khả năng cạnh tranh. Tuy nhiên, thực tiễn cũng cho thấy, sự liên kết có thể được thể hiện nhiều chiều, dưới nhiều hình thức và không nhất thiết phải hình thành thế đối đầu, không nhất thiết phải đứng về một bên nhằm chống lại bên kia. Một số chuyên gia kinh tế nhận định, trong nhiều trường hợp, việc liên kết với doanh nghiệp nước ngoài sẽ giúp doanh nghiệp trong nước tranh thủ được nguồn lực của họ. Điều cần được xem xét là liệu doanh nghiệp trong nước có đủ bản lĩnh, năng lực để không bị thua thiệt trong hợp tác hay không.
Chủ tịch hội đồng quản trị một ngân hàng thương mại cổ phần khá lớn nhận xét, ngành ngân hàng cũng rất lo lắng trước sự cạnh tranh của các ngân hàng nước ngoài trong thời gian tới. Chỉ riêng về tiềm lực tài chính, vốn của ngân hàng lớn nhất trong nước hiện cũng chưa đến 500 triệu đô la Mỹ trong khi đây chỉ mới là mức vốn của một ngân hàng cỡ trung bình trong khu vực, chưa nói đến các ngân hàng lớn trên thế giới. Vì vậy, các ngân hàng trong nước cũng đang tìm mọi biện pháp nâng cao sức mạnh khi sắp phải cạnh tranh với các ông “khổng lồ”. Và, tất nhiên các ngân hàng cũng tính đến giải pháp liên kết. Nhưng theo vị chủ tịch hội đồng quản trị nói trên, cách nhìn nhận về giải pháp liên kết của các ngân hàng có khác. Một mặt, khá nhiều ngân hàng trong nước vẫn đang tìm kiếm sự liên kết với nhau, nhưng song song đó họ cũng đang liên kết với nước ngoài.
Ông cho rằng tuy cạnh tranh với nhau nhưng giữa các ngân hàng vẫn có thể liên kết để khai thác lợi thế của nhau. Bản thân ngân hàng nước ngoài thực tế cũng muốn hợp tác cùng chia sẻ lợi nhuận hơn là cạnh tranh “tiêu diệt”. Đơn cử ở ngân hàng nói trên, hình thức liên kết là cho ngân hàng nước ngoài góp vốn để trở thành cổ đông chiến lược. Thông qua đó, ngân hàng trong nước nhận được hỗ trợ về kỹ thuật, công nghệ, giúp nâng cao năng lực; ngược lại, phía đối tác nước ngoài được nhiều lợi nhuận từ sự lớn mạnh của ngân hàng trong nước.
Theo một chuyên gia kinh tế, liên kết giữa doanh nghiệp trong nước với nước ngoài phần nào sẽ tạo ra cơ hội chuyển giao công nghệ và nguồn lực kinh doanh. Không chỉ doanh nghiệp trong cùng ngành phát triển mà có thể kéo theo sự phát triển của các ngành liên quan. Chuyên gia này nhận xét, trước đây khi bắt đầu xuất hiện một vài nhà phân phối nước ngoài, ví dụ như tập đoàn Metro Cash & Carry, có thể thấy như là các nhà bán lẻ trong nước sẽ “chết”. Nhưng thực tế cho thấy, các nhà bán lẻ cũng có thể dựa vào thế mạnh của Metro, như được cung cấp hàng hóa giá rẻ, chất lượng đồng đều... Về phía các nhà sản xuất cung cấp hàng cho Metro, một mặt họ có thêm kênh phân phối hiệu quả, mặt khác chịu áp lực không ngừng nâng cao chất lượng sản phẩm để có thể đưa hàng hóa vào các kênh phân phối chuẩn.
Theo TBKTSG