
Một Việt kiều trong lần trở về Việt Nam có đưa ra ví dụ: "Hiện có khoảng vài triệu chiếc máy nghe nhạc iPod ở Mỹ, và con số này trong một vài năm tới sẽ tăng lên tới khoảng 30 triệu chiếc, tức là hầu như người Mỹ trưởng thành nào cũng cầm một thiết bị này trên tay.
Nhiều người cho rằng, với thị trường lớn như Mỹ, làm nhỏ sẽ không có đất sống. Đúng, nhưng chưa đủ.
Nếu làm nhỏ được định nghĩa là những kiểu làm chộp giật, manh mún, được chăng hay chớ thì quan điểm trên hoàn toàn đúng. Và đó cũng là thực trạng kinh doanh của không ít doanh nghiệp Việt Nam, hay rộng hơn là đặc thù của kinh doanh ở các nước đang chập chững bước vào thương trường thế giới.
Nguyên nhân chính của kiểu làm ăn này là do thiếu kinh nghiệm, lại hay nóng vội, bị dao động trước đà làm ăn chóng mặt của các đại gia đi trước, dẫn đến thíêu nhất quán, mất bình tĩnh trong định hướng kinh doanh.
Nhưng nếu nghĩ làm nhỏ là những mặt hàng lặt vặt, "làng nhàng", những chủng loại hàng mà ngay cả ta cũng chê là không phải hàng sang, hàng giá trị... thì quan điểm trên không đúng.
Một Việt kiều trong lần trở về Việt Nam có đưa ra ví dụ: "Hiện có khoảng vài triệu chiếc máy nghe nhạc iPod ở Mỹ, và con số này trong một vài năm tới sẽ tăng lên tới khoảng 30 triệu chiếc, tức là hầu như người Mỹ trưởng thành nào cũng cầm một thiết bị này trên tay.
Trước tiềm năng lớn như vậy, rất nhiều nhà sản xuất châu Á, châu Mỹ loay hoay tìm cách cạnh tranh với các hãng chế tạo của Mỹ để giành thị phần ở đây".
"Song người Trung Quốc không làm như vậy", ông kể tiếp, "một số doanh nghiệp đã để ý rằng, 30 triệu chiếc iPod ở Mỹ trong vài năm tới sẽ cần khoảng 30 triệu chiếc bao đựng. Vậy là họ tập trung sản xuất bao da để xuất sang Mỹ."
Được biết, ở Trung Quốc, giá thành mỗi bao da như vậy khoảng 4 USD, trong khi người Mỹ mua ở siêu thị với giá trung bình 24 USD. Số tiền lãi cho vụ làm ăn này, dù không chiếm cả thị phần bao da, lên tới con số hàng chục triệu USD. Làm ăn như vậy, rõ ràng không phải là làm ăn nhỏ.
Tuy nhiên, để được như vậy, cần phải nắm rõ thị trường trước khi có ý định xuất hàng sang nước Mỹ. Lại lấy ví dụ trên, để biết được rằng sẽ có khoảng 30 triệu chiếc iPod ở Mỹ trong vài năm tới, doanh nghiệp Trung Quốc đã tìm đến các hãng tư vấn về công nghệ thông tin ở Mỹ, nắm rõ con số hiện tại và tương lai này.
Tiếp đó, cũng từ các nhà tư vấn, họ biết được rằng người dùng iPod không chỉ có giới trẻ, mà cả doanh nhân, người già và những bà nội trợ. Tổng hợp tất cả, họ biết thêm rằng bao da thích hợp hơn bao nhựa, bao vải hay bao len.
Như vậy, quyết định đưa mặt hàng "nhỏ nhặt" này sang phục vụ cho loại hàng sành điệu iPod đã phải trải qua đủ các bước chuyên nghiệp không khác gì quá trình chuẩn bị để xuất khẩu ôtô hay thuỷ sản, trong đó, quan trọng nhất là các doanh nhân trên đã biết coi trọng công tác tìm hiểu thị trường và định hướng kinh doanh sang Mỹ thông qua tư vấn sống tại nước Mỹ.
Điều đáng nói là, những sản phẩm như vậy nằm trong khả năng sản xuất của các doanh nghiệp nhỏ và vừa ở Việt Nam.
Các doanh nghiệp trong nước cho biết, sau giai đoạn đầu khó khăn, bỡ ngỡ, những doanh nghiệp đã thâm nhập được vào thị trường Mỹ đều khẳng định có đủ khả năng làm ăn lâu dài do nhu cầu thị trường này rất lớn, đa dạng.
Và theo họ, thành công của một số doanh nghiệp Việt Nam cũng chính là những doanh nghiệp biết tìm hiểu rõ nhất về thị trường, thị hiếu trước và trong khi làm ăn tại đây.
Theo Vietnamnet